Đó là buổi chiều đầu tiên tôi nhận lớp 10A1. Sĩ số 37 em, chia làm 4 tổ. Các em học sinh thành phố vốn tự tin, bộc lộ cá tính rất mạnh. Sau khi tôi giới thiệu bản thân và bắt đầu ổn định tổ chức lớp, bầu không khí bỗng dưng im bặt một cách bất thường.
Em Linh – Bí thư lớp, một cô bé có gương mặt rất thông minh và đôi mắt lém lỉnh – bỗng đứng phắt dậy. Cả lớp 36 em còn lại đồng loạt xoay người lại, đứa thì bấm điện thoại (có lẽ là đang quay lén), đứa thì nín thở chờ đợi. Linh nhìn thẳng vào mắt tôi, dõng dạc nói giữa sự im lặng tuyệt đối:
"Thầy ơi, thay mặt cho 37 thành viên lớp 10A1, em muốn đại diện nói với thầy một điều quan trọng ngay lúc này: Em yêu thầy!"
Vừa dứt lời, cả lớp ồ lên, tiếng vỗ tay rầm rập, những nụ cười đầy vẻ đắc thắng hiện rõ trên khuôn mặt đám trò nhỏ. Chúng đang chờ đợi xem "ông thầy mới" này sẽ đỏ mặt tía tai, lắp bắp hay nổi trận lôi đình vì sự thiếu nghiêm túc này.
Cảm xúc bên trong: Thú thật, trong một tích tắc, tim tôi đập nhanh hơn bình thường. Cái "tôi" của một người thầy bị đặt vào thế bí: Nếu mắng em là vô lễ thì sẽ tạo ra một bức tường ngăn cách ngay ngày đầu; nếu cười xuề xòa thì sợ mất uy.
Sự điều tiết nội tâm: Ngay khoảnh khắc đó, tôi nhắm mắt lại chỉ trong 1 giây, hít một hơi thật sâu để cảm nhận luồng không khí đi vào lồng ngực. Tôi quan sát sự xao động trong tâm mình như quan sát một gợn sóng trên mặt hồ, rồi để nó tự tan ra. Tôi tự nhủ: "Đây là một lời chào sân, một sự thử thách bản lĩnh. Đám trẻ không có ý xấu, chúng chỉ muốn tìm một người thầy đủ 'tầm' để chúng nể trọng". Khi tâm đã tĩnh, tôi mở mắt ra, nhìn Linh với một nụ cười nhẹ nhàng, hoàn toàn thư thái.
Biểu hiện ra bên ngoài: Tôi không vội vàng trả lời. Tôi thong thả bước xuống khỏi bục giảng, đi về phía giữa lớp để thu hẹp khoảng cách với 37 học sinh. Tôi dừng lại trước bàn của Linh, nhìn em một cách chân thành rồi nói với giọng trầm ấm:
"Cảm ơn lời thú nhận rất can đảm của Linh và sự 'hậu thuẫn' nồng nhiệt từ 4 tổ. Thầy phải thừa nhận là thầy rất xúc động vì mới chỉ gặp các em 15 phút mà đã nhận được một tình yêu lớn đến thế. Tuy nhiên, thầy vốn là người rất chung tình. Thầy chỉ có thể đáp lại tình yêu này nếu nó được chuyển hóa thành kết quả học tập và sự tử tế của các em trong suốt 3 năm tới. Các em có dám cam kết 'yêu' thầy theo cách đầy trách nhiệm đó không?"
Cả lớp lặng đi vài giây. Câu trả lời của tôi nằm ngoài dự tính "trêu chọc" của các em. Sự điềm tĩnh và cách dẫn dắt câu chuyện sang vấn đề trách nhiệm khiến các em cảm thấy mình vừa được tôn trọng, vừa bị "bắt bài".
Kết quả:
Sự nể phục: Em Linh đỏ mặt vì ngượng nhưng lại mỉm cười gật đầu. Những chiếc điện thoại đang quay lén được các em tự giác hạ xuống.
Thiết lập vị thế: Tôi không cần dùng một lời quát tháo nào nhưng đã khẳng định được bản lĩnh của mình. Từ buổi đó, lớp 10A1 không bao giờ dùng những chiêu trò oái oăm để thử thách tôi nữa. Thay vào đó, các em coi tôi như một người anh lớn, một người thầy "không dễ bị khuất phục" nhưng rất bao dung.
Bài học kinh nghiệm: Trong công tác chủ nhiệm, đặc biệt là với học sinh cấp 3 ở thành phố, sự điềm tĩnh chính là quyền lực cao nhất. Khi mình không bị cuốn theo cảm xúc của trò, mình sẽ giữ được sự sáng suốt để xoay chuyển tình thế từ một trò đùa thành một bài học giáo dục sâu sắc. Tình yêu của học trò là thứ quý giá nhất, nhưng người thầy cần biết cách nắn dòng chảy đó về đúng hướng của sự trưởng thành.
Đồng nghiệp thấy đấy, khi mình làm chủ được "hơi thở" và cảm xúc của chính mình, mọi tình huống oái oăm nhất đều trở thành cơ hội để chúng ta gần lại với học sinh hơn.
Những tin cũ hơn